Mấy hôm nay trời nóng, mình làm món này, vô cùng đơn giản mà ăn đã ghê cơ. Nhà mình ăn như một món chính trong bữa cơm, nhưng bạn nào chiều chồng, làm thành món nhậu thì cũng cực kỳ chuẩn nha.
Nguyên liệu:
- Thịt bò. Tùy sở thích ăn mềm, chắc hay dai mà bạn chọn thịt bò nạc (tốt nhất là chọn loại rẻo thịt dày khoảng 1 đốt ngón tay), thịt bò bắp hay thịt nạm.
- Gia vị gồm có hành xanh, tỏi, rau mùi, dầu vừng (dầu mè, sesame oil), tương đen soy sauce, chanh, đường, gừng, ớt.
Cách làm:- Thịt bò luộc với 1 nhánh gừng cho thơm và 1 chút bột canh. Đơn giản nhất là luộc không với nước, còn nếu cầu kỳ có thể cho vào nước luộc bột gia vị phá lấu cho thịt đậm đà hơn.
- Sau khi thịt bò chín, lấy ra để nguội, thái chỉ (đừng mỏng manh quá) hoặc miếng mỏng vừa ăn.
- Rau mùi, hành xanh thái nhỏ, trộn với dầu vừng, soy sauce, 1 chút đường, vắt thêm vài giọt chanh rồi cho thịt bò đã thái vào đảo đều.
- Tỏi có thể băm hoặc giã nhỏ, cho vào cùng với hỗn hợp trên nhưng mình thì chỉ thái miếng mỏng thôi để món ăn vẫn có mùi tỏi mà lại vẫn có thể "tránh" không nhai vào miếng tỏi khi ăn ^^.
- Nếu thích ăn cay có thể cho thêm ớt tươi hay ớt bột.
Yêu cầu chất lượng:
- Thịt bò ngấm đều, các gia vị hòa quyện vừa ăn (vị mặn nên đậm hơn vị chua và vị ngọt).
- Quan trọng nhất là MÙI DẦU VỪNG THƠM PHỨC ^^
Voilà...Happy Eating!
Sunday, 27 November 2011
Du lịch Châu Âu (2) - Đi lại
Đến Châu Âu có nhiều hãng hàng không khác nhau, tùy thuộc vào nơi bạn xuất phát và đích đến nhưng tớ sẽ review hãng hàng không của chúng tớ - China Southern Airline nhé.
Ưu điểm: Giá rẻ hơn các hãng hàng không khác khoảng 200$/người/vé khứ hồi. Nếu bạn bay vào "giờ hiểm" và chịu khó quá cảnh lâu lắc 1 tí thì càng rẻ.
Nhược điểm:
- Dịch vụ theo Tung Của standard. Tiếp viên hàng không tiếng Anh khá hạn chế.
- Thủ tục transit lằng nhằng, phức tạp. (Dù có ra khỏi sân bay hay không bạn cũng vẫn phải xếp hàng xin một cái dấu to đùng "1 day staying permit" xấu xí, nhòe nhoẹt vào quyển hộ chiếu của mình).
- Ở sân bay Baiyun (Quảng Châu) và sân bay Bắc Kinh, dù là sân bay quốc tế nhưng họ nói 90% là tiếng Trung, thái độ nhân viên sân bay không tốt lắm (nếu bạn đã quen với sự dễ chịu ở các sân bay "Tây" khác)
Tuy nhiên, nếu bạn nói được tiếng Trung thì các nhược điểm trên không thành vấn đề vì họ mặc định tất cả mặt Châu Á là dân Trung Quốc hết nên sẽ nói 1 tràng tiếng Trung với bạn luôn, khỏi phải hỏi xem người nước nào. Ngoài ra, ở 1 số cửa (chắc là không quan trọng lắm) bạn sẽ được miễn kiểm tra hộ chiếu (vì giống người TQ mà) dù có nhân viên sân bay đứng chặn ở đó.
Chú ý là không nên chọn thời gian transit ngắn hơn 2, 3 tiếng bởi bạn chỉ cần muộn 5 phút khi quầy boarding đóng (dù máy bay chuyến tiếp theo của bạn 45 phút nữa mới lên giời) bạn cũng sẽ bị cự tuyệt không thương tiếc.
Đi lại ở Châu Âu
Tớ đành đau lòng tự thú với mọi người là trí nhớ tớ rất thảm, lại bị "oanh tạc" bởi quá nhiều thông tin, sự kiện trong 1 tháng, cộng thêm om việc viết blog đến giờ đã là 3 tháng nên tớ cũng quên mất một ít rồi. Tớ sẽ note ra đây những gì tớ còn nhớ nhé, thỉnh thoảng "ngộ" ra cái gì tớ lại bổ sung update các entry.
Ở Hà Lan:
Đi lại bằng phương tiện công cộng ở Amsterdam vô cùng đắt, đắt nhất trong mấy thành phố Châu Âu tớ đi. Ví dụ vé ngày cho 1 người là hơn 7eu, có hiệu lực với bus và tram. Vé 1 giờ thì cũng đã 2.60eu rồi. Vé có thể mua từ người lái xe bus hoặc tram. Amsterdam rất nhỏ nên tàu chỉ là để đi sân bay và các vùng lân cận. Giá vé tàu đi sân bay là 4.20eu 1 chiều. Khi lên xuống xe bạn nhớ quẹt vé (touch on, touch off) vào máy đọc vé trên xe. Giờ tớ vẫn có thể đọc làu làu cái câu "Leaving the vehicle, please remember to check out with your public transport chip card" với đúng giọng điệu lên lên xuống xuống rất điệu trên tram ấy nhé :D
Ga trung tâm ở Amsterdam là Centraal Station (đọc là "Xen tờ rào" ^^) đúng ở trung tâm luôn. Phía trước nhà ga là nhằng nhịt đường xe điện lanh canh và các bến bus. Lần đầu tiên chưa quen hẳn bạn sẽ mất khá nhiều thời gian tìm bến. By the way, giao thông ở đây khá lộn xộn, xe điện kéo kẻng lanh canh báo khởi hành rồi mà người đi bộ kéo va li, người nhong nhong xe đạp vẫn thản nhiên băng qua trước mũi xe điện. Ở đây bạn nên sang đường theo số đông, đèn bấm sang đường không có tích sự gì nhé. (Bạn Hương đã suýt bị một ông già cưỡi xe đạp tông bung sấn trước cửa bảo tàng Madam Tussaud đấy, ^^ May mà có võ!!!)
Đi từ "Xen tờ rào" đến Haarlem (From Centraal Station narr Haarlem) -một thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp - bằng tàu mất khoảng 30 phút, vé mua trong nhà ga, 7.40eu
Muốn đi làng cổ cối xay gió Zaanse Chans thì bắt bus số 91 từ Centraal, xe bus sẽ dừng ở ngay trước "cổng làng" luôn (Thì ai đến Ams cũng đi Zaanse Chans mà)
Chú ý là các loại vé tàu đều có thể mua ở máy bán vé tự động trong nhà ga và may nhất là các máy ấy có tiếng Anh, T_T
Đi lại ở Đức:
Ở Đức, bọn tớ được host chu đáo tận răng, thậm chí khi ở Berlin còn được ông bà Spaniol bạn thân của mẹ tớ dúi cho vé đi tàu đi xe đủ cho cả chuyến Berlin; khi ở Dresden thì đã có taxi nhà anh chị tớ (kèm theo anh lơ xe 1 tuổi rưỡi đáng yêu thôi rồi!!!) Sướng thì có sướng nhưng chả thu lượm được mấy kinh nghiệm để chia sẻ với mọi người. Chỉ có mấy chi tiết thế này thôi:
- Ga chính được viết tắt là Hbf. Ví dụ: Berlin Hbf = Berlin hauptbahnhof = Berlin main station. (Mẹ tớ bảo tiếng Đức đọc dễ lắm, viết thế nào đọc thế. Bạn đọc "hauptbahnhof" thế nào?)
- Mua vé tàu từ Berlin đi Dresden thì mua 2 người 1 lúc ở máy tự động sẽ rẻ hơn mua ở quầy.
- Tàu xuyên Đức rất đẹp (làm mình leo lên thấy run, chả biết có lên nhầm toa hạng nhất không) và dài, đôi khi còn nối 2 tàu vào với nhau. Tàu dừng lại ga rất nhanh nên bằng mọi giá bạn phải phi nhanh lên tàu đã nhé, toa nào cũng được rồi đi len lỏi bên trong tìm toa và chỗ của mình sau. Thường là ngồi đúng chỗ cũng chả quan trọng lắm đâu, cứ thấy chỗ nào không có biển ghi hoặc đèn điện tử sáng "reserviert" (đã có người đặt giữ chỗ) thì ngồi thôi, chả ai ý kiến gì.
- Vé tàu nếu bạn đặt mua trên mạng thì nhớ in ra cầm theo, vì khi lên tàu họ sẽ dùng máy đọc mã vạch trên tờ giấy đấy. (Hoan hô cái phát minh "mã vạch"!!!)
Ở Ý:
Ý là nước có hệ thống vé kém nhất quán nhất mà tớ từng thấy.
Ở Rome: Vé bus/xe điện/tàu cần phải mua ở quầy Tabachi (quầy hàng nhỏ bán thuốc lá và các đồ linh tinh, ở khắp nơi). Lái xe không bán vé nên bạn nên mua sẵn một nắm vé để đỡ lúng túng. Khi lên bus hay xe điện phải dập vé thì vé mới có giá trị. Có một cái hộp vàng vàng trên xe, bạn nhét vé vào, nó sẽ in ngày giờ bắt đầu tính vé có giá trị. Thường vé bus và xe điện sẽ có 1 khoảng thời gian hiệu lực, nhưng nếu dùng để đi Metro thì chỉ có giá trị một lần thôi. Vé chưa dùng có thể trả lại.
Tàu chợ đi từ Roma đến Firenze (Florence) có giá 17.25eu. Gọi là tàu chợ vì nó chạy chậm hơn tàu nhanh 1 tí chứ không phải gà qué bay loạn xạ như tàu chợ VN đâu nhé. Nhớ vé lên tàu phải dập mới có giá trị. Máy dập vé nằm rải rác ở trên sân ga.
- Ở Florence: Các cửa hàng tabachi không bán vé như ở Rome mà phải mua ở quầy vé. Vé chưa dùng không trả lại được. Vé 90 phút chỉ có 1.2eu thui.
- Ở Venice (Venezia): Vé cũng mua ở quầy vé tại ga, vé chưa dùng không trả lại được. Lưu ý vé đi tàu thủy ra sân bay Marcopolo là loại vé riêng, 15eu/người.
Ở Pháp
Đến Pháp thì tớ đã... chán theo dõi giá vé tàu xe, hihi... Tuy nhiên "thủ tục" cũng chỉ theo nguyên tắc chung và giá vé thì không đến nỗi quá đắt đỏ. Chỉ chú ý một điều là nếu bạn mua liền một lúc 10 vé ở máy tự động thì cũng rẻ được những mấy euro đấy. Như vậy ngay khi đặt chân đến Paris ta nên áng áng xem mình sẽ dùng khoảng bao nhiêu vé để mua một loạt luôn cho rẻ.
Ở Brussel (Bỉ)
Chúng tớ chỉ có thời gian 1 ngày ở Brussel nên chủ yếu là đi bộ trong khu trung tâm (bé lắm, đi 1 tí là hết).
Từ ga trung tâm Gare Centrale đi Mini Europe, mình sẽ bắt Metro line 1 hoặc line 5 đi đến Beekkant (ga thứ 6 nếu tính cả Gare Centrale), sau đó bắt line 6 từ Beekant đi Heysel/Heizel. Bạn sẽ không thể trượt được Mini Europe vì khi gần đến nơi, từ trên tàu đã có thể nhìn thấy cái mô hình cấu trúc nguyên tử to đùng ở bên đường rồi. Tớ rất thích hệ thống Metro của Brussel vì rất đơn giản, mạch lạc. Bạn nên hỏi ở nhà ga 1 cái sơ đồ Metro line, đến người Mít đặc bản đồ như tớ còn hiểu ngon nữa là ^^.
Information Box:
- Nếu bạn đã quen thuộc với quy cách đi tàu, xe công cộng ở nước ngoài thì không có gì phải lo ngại. Còn nếu không thì nhiều lúc phải vận dụng common sense thôi vì rất nhiều lúc không thể hỏi đường, hỏi bến bằng tiếng Anh.
- Reminder: Dập vé, dập vé, dập vé.
Kể chuyện hôm bọn tớ đi tàu từ Rome đến Florence, tuy mấy ngày ờ Rome đã "thuộc bài" dập vé nhưng cái vé tàu đường dài trông nó lại không giống vé ngày mà giống hệt các vé tàu đường dài các nước khác (không cần dập vé) Thế là bọn tớ quên béng mất, nhởn nha nhởn nhơ kéo vali đi ra toa tàu. Chợt thấy một bạn giai mặc quần đùi hoa, xì xồ tiếng Anh Ý với mình mấy câu. Tớ đang đần mặt ra thì may sao chồng - đã quen nghe tiếng Anh Ấn Độ - nhanh trí "À, stamp tickets, stamp tickets, thank you!". Xong rồi bạn giai ý còn ga lăng ơi là ga lăng, hăng hái xách hộ chúng tớ vali lên tàu. Tớ cứ phải gọi là mê như điếu đổ "Ôi, các bạn Ý thân yêu!!!" Mỗi tội chưa kịp si mê xong thì bạn đã tuyên bố "Tip, tip". Con bé tiu ngỉu "Sư nhà nó, hóa ra chả phải tốt đẹp gì" rồi đành móc ra đồng 2eu (thì có dịch vụ gì đặc biệt đâu =)) ) cho bạn. Ai dè bạn xua tay, lắc đầu "One more, two people". Huỵch, thế có điên ruột không?
Nhưng sự kiện này phải nói là một minh chứng hùng hồn cho việc "You never know what is better" và nguyên tắc "mọi việc đều do duyên số, có giời đất phù hộ, sắp đặt". Một lúc sau, soát vé!!! Mấy bạn Tây cùng khoang với tớ không được "thiên thần" quần đùi hoa giúp đỡ đã bị phạt ngon lành 50eu 1 người can cái tội dùng vé "gian lận". Miễn thanh minh, giải thích luôn. Hú hồn!!! Vậy là quần đùi hoa đã cứu chúng tớ 100eu - 4eu = 96eu!!!
- Vé tàu có thể thay đổi theo ngày, chênh lệch có thể rất lớn nên bạn nên search trước để lên kế hoạch và mua được vé rẻ.
- Đi tàu trong khối Schengen vô cùng dễ chịu: tàu đẹp, nhanh, không phải ra vào an ninh kiểm tra hành lý, không bị giới hạn số hành lý, lại có thể ngắm được những cảnh đẹp bên đường, so sánh sự khác nhau về phong cảnh hai nước.
- Tàu điện ngầm trong thành phố ở Châu Âu lúc nào cũng đông và hối hả. Tàu dừng lại đúng 15 giây (tớ đếm rồi) trong khi những dòng người xuống, người lên đông đúc đến chóng mặt (Khổ, tớ quen ở Úc nhiều khi một mình một toa tàu!!!) Kinh nghiệm là phải thật nhanh, thật nhanh mà phi lên chứ nguy cơ bị cửa kẹp bay mông là vô cùng lớn ấy.
Ưu điểm: Giá rẻ hơn các hãng hàng không khác khoảng 200$/người/vé khứ hồi. Nếu bạn bay vào "giờ hiểm" và chịu khó quá cảnh lâu lắc 1 tí thì càng rẻ.
Nhược điểm:
- Dịch vụ theo Tung Của standard. Tiếp viên hàng không tiếng Anh khá hạn chế.
- Thủ tục transit lằng nhằng, phức tạp. (Dù có ra khỏi sân bay hay không bạn cũng vẫn phải xếp hàng xin một cái dấu to đùng "1 day staying permit" xấu xí, nhòe nhoẹt vào quyển hộ chiếu của mình).
- Ở sân bay Baiyun (Quảng Châu) và sân bay Bắc Kinh, dù là sân bay quốc tế nhưng họ nói 90% là tiếng Trung, thái độ nhân viên sân bay không tốt lắm (nếu bạn đã quen với sự dễ chịu ở các sân bay "Tây" khác)
Tuy nhiên, nếu bạn nói được tiếng Trung thì các nhược điểm trên không thành vấn đề vì họ mặc định tất cả mặt Châu Á là dân Trung Quốc hết nên sẽ nói 1 tràng tiếng Trung với bạn luôn, khỏi phải hỏi xem người nước nào. Ngoài ra, ở 1 số cửa (chắc là không quan trọng lắm) bạn sẽ được miễn kiểm tra hộ chiếu (vì giống người TQ mà) dù có nhân viên sân bay đứng chặn ở đó.
Chú ý là không nên chọn thời gian transit ngắn hơn 2, 3 tiếng bởi bạn chỉ cần muộn 5 phút khi quầy boarding đóng (dù máy bay chuyến tiếp theo của bạn 45 phút nữa mới lên giời) bạn cũng sẽ bị cự tuyệt không thương tiếc.
Đi lại ở Châu Âu
Tớ đành đau lòng tự thú với mọi người là trí nhớ tớ rất thảm, lại bị "oanh tạc" bởi quá nhiều thông tin, sự kiện trong 1 tháng, cộng thêm om việc viết blog đến giờ đã là 3 tháng nên tớ cũng quên mất một ít rồi. Tớ sẽ note ra đây những gì tớ còn nhớ nhé, thỉnh thoảng "ngộ" ra cái gì tớ lại bổ sung update các entry.
Ở Hà Lan:
(Hai bác xích lô tâm tình trong lúc đợi khách)
Đi lại bằng phương tiện công cộng ở Amsterdam vô cùng đắt, đắt nhất trong mấy thành phố Châu Âu tớ đi. Ví dụ vé ngày cho 1 người là hơn 7eu, có hiệu lực với bus và tram. Vé 1 giờ thì cũng đã 2.60eu rồi. Vé có thể mua từ người lái xe bus hoặc tram. Amsterdam rất nhỏ nên tàu chỉ là để đi sân bay và các vùng lân cận. Giá vé tàu đi sân bay là 4.20eu 1 chiều. Khi lên xuống xe bạn nhớ quẹt vé (touch on, touch off) vào máy đọc vé trên xe. Giờ tớ vẫn có thể đọc làu làu cái câu "Leaving the vehicle, please remember to check out with your public transport chip card" với đúng giọng điệu lên lên xuống xuống rất điệu trên tram ấy nhé :D
Ga trung tâm ở Amsterdam là Centraal Station (đọc là "Xen tờ rào" ^^) đúng ở trung tâm luôn. Phía trước nhà ga là nhằng nhịt đường xe điện lanh canh và các bến bus. Lần đầu tiên chưa quen hẳn bạn sẽ mất khá nhiều thời gian tìm bến. By the way, giao thông ở đây khá lộn xộn, xe điện kéo kẻng lanh canh báo khởi hành rồi mà người đi bộ kéo va li, người nhong nhong xe đạp vẫn thản nhiên băng qua trước mũi xe điện. Ở đây bạn nên sang đường theo số đông, đèn bấm sang đường không có tích sự gì nhé. (Bạn Hương đã suýt bị một ông già cưỡi xe đạp tông bung sấn trước cửa bảo tàng Madam Tussaud đấy, ^^ May mà có võ!!!)
Đi từ "Xen tờ rào" đến Haarlem (From Centraal Station narr Haarlem) -một thành phố nhỏ yên tĩnh và xinh đẹp - bằng tàu mất khoảng 30 phút, vé mua trong nhà ga, 7.40eu
Muốn đi làng cổ cối xay gió Zaanse Chans thì bắt bus số 91 từ Centraal, xe bus sẽ dừng ở ngay trước "cổng làng" luôn (Thì ai đến Ams cũng đi Zaanse Chans mà)
Chú ý là các loại vé tàu đều có thể mua ở máy bán vé tự động trong nhà ga và may nhất là các máy ấy có tiếng Anh, T_T
Đi lại ở Đức:
(Tòa nhà Sony - Berlin)
Ở Đức, bọn tớ được host chu đáo tận răng, thậm chí khi ở Berlin còn được ông bà Spaniol bạn thân của mẹ tớ dúi cho vé đi tàu đi xe đủ cho cả chuyến Berlin; khi ở Dresden thì đã có taxi nhà anh chị tớ (kèm theo anh lơ xe 1 tuổi rưỡi đáng yêu thôi rồi!!!) Sướng thì có sướng nhưng chả thu lượm được mấy kinh nghiệm để chia sẻ với mọi người. Chỉ có mấy chi tiết thế này thôi:
- Ga chính được viết tắt là Hbf. Ví dụ: Berlin Hbf = Berlin hauptbahnhof = Berlin main station. (Mẹ tớ bảo tiếng Đức đọc dễ lắm, viết thế nào đọc thế. Bạn đọc "hauptbahnhof" thế nào?)
- Mua vé tàu từ Berlin đi Dresden thì mua 2 người 1 lúc ở máy tự động sẽ rẻ hơn mua ở quầy.
- Tàu xuyên Đức rất đẹp (làm mình leo lên thấy run, chả biết có lên nhầm toa hạng nhất không) và dài, đôi khi còn nối 2 tàu vào với nhau. Tàu dừng lại ga rất nhanh nên bằng mọi giá bạn phải phi nhanh lên tàu đã nhé, toa nào cũng được rồi đi len lỏi bên trong tìm toa và chỗ của mình sau. Thường là ngồi đúng chỗ cũng chả quan trọng lắm đâu, cứ thấy chỗ nào không có biển ghi hoặc đèn điện tử sáng "reserviert" (đã có người đặt giữ chỗ) thì ngồi thôi, chả ai ý kiến gì.
- Vé tàu nếu bạn đặt mua trên mạng thì nhớ in ra cầm theo, vì khi lên tàu họ sẽ dùng máy đọc mã vạch trên tờ giấy đấy. (Hoan hô cái phát minh "mã vạch"!!!)
Ở Ý:
(Anh da đen bán hoa hồng ở Rome)
Ý là nước có hệ thống vé kém nhất quán nhất mà tớ từng thấy.
Ở Rome: Vé bus/xe điện/tàu cần phải mua ở quầy Tabachi (quầy hàng nhỏ bán thuốc lá và các đồ linh tinh, ở khắp nơi). Lái xe không bán vé nên bạn nên mua sẵn một nắm vé để đỡ lúng túng. Khi lên bus hay xe điện phải dập vé thì vé mới có giá trị. Có một cái hộp vàng vàng trên xe, bạn nhét vé vào, nó sẽ in ngày giờ bắt đầu tính vé có giá trị. Thường vé bus và xe điện sẽ có 1 khoảng thời gian hiệu lực, nhưng nếu dùng để đi Metro thì chỉ có giá trị một lần thôi. Vé chưa dùng có thể trả lại.
Tàu chợ đi từ Roma đến Firenze (Florence) có giá 17.25eu. Gọi là tàu chợ vì nó chạy chậm hơn tàu nhanh 1 tí chứ không phải gà qué bay loạn xạ như tàu chợ VN đâu nhé. Nhớ vé lên tàu phải dập mới có giá trị. Máy dập vé nằm rải rác ở trên sân ga.
- Ở Florence: Các cửa hàng tabachi không bán vé như ở Rome mà phải mua ở quầy vé. Vé chưa dùng không trả lại được. Vé 90 phút chỉ có 1.2eu thui.
- Ở Venice (Venezia): Vé cũng mua ở quầy vé tại ga, vé chưa dùng không trả lại được. Lưu ý vé đi tàu thủy ra sân bay Marcopolo là loại vé riêng, 15eu/người.
Ở Pháp
(Một góc Paris nhìn từ trên đỉnh Khải hoàn môn)
Đến Pháp thì tớ đã... chán theo dõi giá vé tàu xe, hihi... Tuy nhiên "thủ tục" cũng chỉ theo nguyên tắc chung và giá vé thì không đến nỗi quá đắt đỏ. Chỉ chú ý một điều là nếu bạn mua liền một lúc 10 vé ở máy tự động thì cũng rẻ được những mấy euro đấy. Như vậy ngay khi đặt chân đến Paris ta nên áng áng xem mình sẽ dùng khoảng bao nhiêu vé để mua một loạt luôn cho rẻ.
Ở Brussel (Bỉ)
(Ga trung tâm Brussel)
Chúng tớ chỉ có thời gian 1 ngày ở Brussel nên chủ yếu là đi bộ trong khu trung tâm (bé lắm, đi 1 tí là hết).
Từ ga trung tâm Gare Centrale đi Mini Europe, mình sẽ bắt Metro line 1 hoặc line 5 đi đến Beekkant (ga thứ 6 nếu tính cả Gare Centrale), sau đó bắt line 6 từ Beekant đi Heysel/Heizel. Bạn sẽ không thể trượt được Mini Europe vì khi gần đến nơi, từ trên tàu đã có thể nhìn thấy cái mô hình cấu trúc nguyên tử to đùng ở bên đường rồi. Tớ rất thích hệ thống Metro của Brussel vì rất đơn giản, mạch lạc. Bạn nên hỏi ở nhà ga 1 cái sơ đồ Metro line, đến người Mít đặc bản đồ như tớ còn hiểu ngon nữa là ^^.
Information Box:
- Nếu bạn đã quen thuộc với quy cách đi tàu, xe công cộng ở nước ngoài thì không có gì phải lo ngại. Còn nếu không thì nhiều lúc phải vận dụng common sense thôi vì rất nhiều lúc không thể hỏi đường, hỏi bến bằng tiếng Anh.
- Reminder: Dập vé, dập vé, dập vé.
Kể chuyện hôm bọn tớ đi tàu từ Rome đến Florence, tuy mấy ngày ờ Rome đã "thuộc bài" dập vé nhưng cái vé tàu đường dài trông nó lại không giống vé ngày mà giống hệt các vé tàu đường dài các nước khác (không cần dập vé) Thế là bọn tớ quên béng mất, nhởn nha nhởn nhơ kéo vali đi ra toa tàu. Chợt thấy một bạn giai mặc quần đùi hoa, xì xồ tiếng Anh Ý với mình mấy câu. Tớ đang đần mặt ra thì may sao chồng - đã quen nghe tiếng Anh Ấn Độ - nhanh trí "À, stamp tickets, stamp tickets, thank you!". Xong rồi bạn giai ý còn ga lăng ơi là ga lăng, hăng hái xách hộ chúng tớ vali lên tàu. Tớ cứ phải gọi là mê như điếu đổ "Ôi, các bạn Ý thân yêu!!!" Mỗi tội chưa kịp si mê xong thì bạn đã tuyên bố "Tip, tip". Con bé tiu ngỉu "Sư nhà nó, hóa ra chả phải tốt đẹp gì" rồi đành móc ra đồng 2eu (thì có dịch vụ gì đặc biệt đâu =)) ) cho bạn. Ai dè bạn xua tay, lắc đầu "One more, two people". Huỵch, thế có điên ruột không?
Nhưng sự kiện này phải nói là một minh chứng hùng hồn cho việc "You never know what is better" và nguyên tắc "mọi việc đều do duyên số, có giời đất phù hộ, sắp đặt". Một lúc sau, soát vé!!! Mấy bạn Tây cùng khoang với tớ không được "thiên thần" quần đùi hoa giúp đỡ đã bị phạt ngon lành 50eu 1 người can cái tội dùng vé "gian lận". Miễn thanh minh, giải thích luôn. Hú hồn!!! Vậy là quần đùi hoa đã cứu chúng tớ 100eu - 4eu = 96eu!!!
- Vé tàu có thể thay đổi theo ngày, chênh lệch có thể rất lớn nên bạn nên search trước để lên kế hoạch và mua được vé rẻ.
- Đi tàu trong khối Schengen vô cùng dễ chịu: tàu đẹp, nhanh, không phải ra vào an ninh kiểm tra hành lý, không bị giới hạn số hành lý, lại có thể ngắm được những cảnh đẹp bên đường, so sánh sự khác nhau về phong cảnh hai nước.
- Tàu điện ngầm trong thành phố ở Châu Âu lúc nào cũng đông và hối hả. Tàu dừng lại đúng 15 giây (tớ đếm rồi) trong khi những dòng người xuống, người lên đông đúc đến chóng mặt (Khổ, tớ quen ở Úc nhiều khi một mình một toa tàu!!!) Kinh nghiệm là phải thật nhanh, thật nhanh mà phi lên chứ nguy cơ bị cửa kẹp bay mông là vô cùng lớn ấy.
Wednesday, 23 November 2011
Cách tạo khối cho khuôn mặt khi trang điểm
Nguyên tắc cơ bản của highlight- contour (tạo khối) là dùng bronzer (phấn má nâu) hay foundation (kem/phấn nền) màu sậm hơn màu da mình ở những khu vực mà bạn muốn "chìm" xuống phía sau thành background; dùng màu sáng (thường là màu trắng, màu ngà, hoặc phấn trong suốt hơi lấp lánh) ở những khu vực bạn muốn "nổi" lên phía trước làm front-ground. Chính vì vậy, highlight rất "đắc lực" trong việc tạo ra hiệu ứng 3D cho khuôn mặt Châu Á vốn dĩ hay bị "phẳng lỳ", khiến cho khuôn mặt bạn có thêm chiều sâu, sinh động và đẹp hơn.
Về cơ bản, bạn có thể tạo khối cho khuôn mặt như thế này:

Tuy nhiên, để tạo khối hiệu quả bạn cần phải ngắm nghía thật kỹ và hiểu rõ khuôn mặt của mình. Ví dụ với "người bình thường" với chiếc cằm nhỏ xinh thì highlight phần cằm như hình trên là vô cùng hiệu quả. Nhưng cằm của mình thì lại chả "bình thường" tí nào mà bị "béo". Kiểu "béo" này hoàn toàn khác với kiểu 2 cằm (Nếu bị 2 cằm, bạn cần phải "đánh nâu bớt" cái phần cằm thứ 2 ấy để nó đỡ "lộ").
Mình tạo khối cụ thể thế này:
- Dùng kem che khuyết điểm (hoặc dùng thêm 1 lượt BB cream/ kem nền) cho phần cằm, sau đó dùng bronzer phủ 1 lớp màu nâu nhẹ theo chiều dọc từ dưới môi xuống cằm. Phủ nhẹ tay thôi nhé kẻo lại thành.. râu. Như vậy cái "khối" đấy đã được lùi về phía sau 1 lớp.
- Lại dùng bronzer phủ 1 lớp nhẹ theo chiều ngang ở chỗ hõm ngay dưới môi dưới để "đẩy" nó thêm 1 lớp nữa về phía sau (mọi người có cằm xinh thường "hõm" ở đấy mà!!!)
- Phía 2 bên chỗ cằm "béo" bị "thụt" quá sâu so với chỗ béo nên cần phải "kéo" nó ra phía trước. Mình hơi cười để "định vị" rồi dùng màu sáng (Virgin trong Naked Urban Decay Palette) để phủ 1 lớp chéo vào 2 bên.
- Để gò má được cao hơn mình cũng dùng màu sáng để highlight.
QUAN TRỌNG: Mọi thứ phải được tản đều, trông cứ như không, chỉ khi ra sáng/lên ảnh mới thấy hiệu ứng thôi nhé. Cẩn thận kẻo lại "khối nào ra khối ý" như hình dưới đây ^^.

Xin lỗi vì cái contour dưới cằm, mình dùng paint vẽ vào mà không có paint màu nhạt giống như ở má.
Màu nâu là CONTOUR, màu ghi là HIGHLIGHT, màu hồng là MÁ HỒNG nhé.
Thêm nữa, trán mình hơi rộng ngang nên mình contour đều quanh trán, sát với chân tóc để "thu hẹp" bớt nó lại. Kết quả đại khái thế này:

Tất nhiên là còn có yếu tố ánh sáng, máy ảnh, vị trí đứng, góc chụp, nhưng đại khái là mình thấy sau khi "xử lý", lên ảnh mặt mũi không bị "phẳng lỳ" nữa (Máy ảnh du lịch thường có xu hướng làm phẳng mặt mà!!!)
Hi vọng entry này giúp ích được mọi người chút gì đó. Mình vẫn đang trong quá trình nghiên cứu, tìm tòi. Tự thấy mình nữ tính hơn!!!
Ngoài ra, mình đúc kết được một vài điểm thế này:
- Muốn trắng trẻo và chân tay "to tát" hơn thì dùng kem chống nắng hào phóng 1 tí vì trong đó có thành phần phản xạ ánh sáng. Nếu ngại cảm giác dính dính thì có thể phủ phấn bột, phấn trẻ con lên trên.
- Đánh son màu nhạt (và thêm chút son bóng lip gloss ở giữa môi dưới để tạo hiệu ứng 3D) trông sẽ rất trẻ trung; dùng son màu lỳ màu đậm cho cảm giác "trưởng thành", sang trọng, sexy, whatever!!! Cẩn thận với màu hồng khi răng bạn không được trắng.
- Tóc mình nâu nên dùng chì viền mắt màu đen với mình là quá "dữ dội" => chỉ cần phủ phấn mắt màu nâu hoặc gun metal lên đường viền mắt ấy là xong. Ngoài ra, có thể kẻ viền mí trên màu đen, mí dưới màu nâu, rất đẹp!
- Nếu dùng chì kẻ mắt màu trắng cho viền mắt dưới để khiến mắt to hơn là "quá đà" với bạn thì có thể thay thế bằng màu hồng đào hoặc hồng cam.
Về cơ bản, bạn có thể tạo khối cho khuôn mặt như thế này:
Tuy nhiên, để tạo khối hiệu quả bạn cần phải ngắm nghía thật kỹ và hiểu rõ khuôn mặt của mình. Ví dụ với "người bình thường" với chiếc cằm nhỏ xinh thì highlight phần cằm như hình trên là vô cùng hiệu quả. Nhưng cằm của mình thì lại chả "bình thường" tí nào mà bị "béo". Kiểu "béo" này hoàn toàn khác với kiểu 2 cằm (Nếu bị 2 cằm, bạn cần phải "đánh nâu bớt" cái phần cằm thứ 2 ấy để nó đỡ "lộ").
Mình tạo khối cụ thể thế này:
- Dùng kem che khuyết điểm (hoặc dùng thêm 1 lượt BB cream/ kem nền) cho phần cằm, sau đó dùng bronzer phủ 1 lớp màu nâu nhẹ theo chiều dọc từ dưới môi xuống cằm. Phủ nhẹ tay thôi nhé kẻo lại thành.. râu. Như vậy cái "khối" đấy đã được lùi về phía sau 1 lớp.
- Lại dùng bronzer phủ 1 lớp nhẹ theo chiều ngang ở chỗ hõm ngay dưới môi dưới để "đẩy" nó thêm 1 lớp nữa về phía sau (mọi người có cằm xinh thường "hõm" ở đấy mà!!!)
- Phía 2 bên chỗ cằm "béo" bị "thụt" quá sâu so với chỗ béo nên cần phải "kéo" nó ra phía trước. Mình hơi cười để "định vị" rồi dùng màu sáng (Virgin trong Naked Urban Decay Palette) để phủ 1 lớp chéo vào 2 bên.
- Để gò má được cao hơn mình cũng dùng màu sáng để highlight.
QUAN TRỌNG: Mọi thứ phải được tản đều, trông cứ như không, chỉ khi ra sáng/lên ảnh mới thấy hiệu ứng thôi nhé. Cẩn thận kẻo lại "khối nào ra khối ý" như hình dưới đây ^^.
Xin lỗi vì cái contour dưới cằm, mình dùng paint vẽ vào mà không có paint màu nhạt giống như ở má.
Màu nâu là CONTOUR, màu ghi là HIGHLIGHT, màu hồng là MÁ HỒNG nhé.
Thêm nữa, trán mình hơi rộng ngang nên mình contour đều quanh trán, sát với chân tóc để "thu hẹp" bớt nó lại. Kết quả đại khái thế này:
Tất nhiên là còn có yếu tố ánh sáng, máy ảnh, vị trí đứng, góc chụp, nhưng đại khái là mình thấy sau khi "xử lý", lên ảnh mặt mũi không bị "phẳng lỳ" nữa (Máy ảnh du lịch thường có xu hướng làm phẳng mặt mà!!!)
Hi vọng entry này giúp ích được mọi người chút gì đó. Mình vẫn đang trong quá trình nghiên cứu, tìm tòi. Tự thấy mình nữ tính hơn!!!
Ngoài ra, mình đúc kết được một vài điểm thế này:
- Muốn trắng trẻo và chân tay "to tát" hơn thì dùng kem chống nắng hào phóng 1 tí vì trong đó có thành phần phản xạ ánh sáng. Nếu ngại cảm giác dính dính thì có thể phủ phấn bột, phấn trẻ con lên trên.
- Đánh son màu nhạt (và thêm chút son bóng lip gloss ở giữa môi dưới để tạo hiệu ứng 3D) trông sẽ rất trẻ trung; dùng son màu lỳ màu đậm cho cảm giác "trưởng thành", sang trọng, sexy, whatever!!! Cẩn thận với màu hồng khi răng bạn không được trắng.
- Tóc mình nâu nên dùng chì viền mắt màu đen với mình là quá "dữ dội" => chỉ cần phủ phấn mắt màu nâu hoặc gun metal lên đường viền mắt ấy là xong. Ngoài ra, có thể kẻ viền mí trên màu đen, mí dưới màu nâu, rất đẹp!
- Nếu dùng chì kẻ mắt màu trắng cho viền mắt dưới để khiến mắt to hơn là "quá đà" với bạn thì có thể thay thế bằng màu hồng đào hoặc hồng cam.
Du lịch Châu Âu (1) - Schengen Visa
Chương 1: Xin visa du lịch khối Schengen
Khối Schengen bao gồm 25 nước thành viên (được gọi là các Schengen States): Áo, Bỉ, CH Séc, Đan Mạch, Estonia, Phần Lan, Pháp, Đức, Hi Lạp, Hungary, Iceland, Ý, Latvia, Lithuania, Luxemburg, Malta, Hà Lan, Na Uy, Ba Lan, Bồ Đào Nha, Slovakia, Slovenia, Tây Ban Nha, Thụy Điển và Thụy Sỹ (theo số liệu năm 2011)
Như vậy nếu bạn muốn đi bất cứ nước nào trong số các nước thành viên trên, bạn sẽ phải nộp hồ sơ xin visa Schengen trong vòng trước 3 tháng. Thời gian xét visa sẽ dao động trong khoảng 3 đến 4 tuần. Nguyên tắc là bạn ở nước nào lâu nhất trong hành trình thì phải xin visa ở Đại Sứ quán nước đó. Nếu thời gian bạn ở các nước xấp xỉ như nhau thì xin của nước bạn sẽ đến đầu tiên.
Hành trình của chúng tôi bao gồm Đức, Ý, Pháp, Hà Lan theo 1 vòng tròn. Đức là mục đích chính vì tôi thèm được ôm cu nhóc con chị gái tôi lần đầu tiên không thể tả được và nếu có thời gian thì mới lượn qua Bỉ với Luxemburg. Phương châm của tôi là đi du lịch để cảm nhận chứ không phải đi kiểu "Japanese travelers", sắp xếp lịch trình dày đặc, chạy sô 5,7 nước trong 1 tuần, kết cục là chỉ kịp lao xuống khỏi Metro, tách 1 kiểu ảnh ở chỗ này chỗ nọ rồi đánh dấu "xóa sổ" vào trong danh sách.
Với lịch trình như vậy, chúng tôi sẽ phải nộp hồ sơ xin visa ở ĐSQ Đức. Khổ nỗi ở Brisbane, chúng tôi sẽ phải bay đi Sydney để nộp hồ sơ trực tiếp, rồi nếu họ gọi phỏng vấn (mà 100% là các bác Đức bắt phỏng vấn rồi) thì lại phải bay 1 phát nữa đến diện kiến các bác. Hơn nữa nước Đức nghe đồn...khó tính, bay đi bay lại (lại đúng vào kỳ thi của chúng tôi) như vậy mà chẳng biết có xin được visa hay không. Lưu ý là bạn sẽ phải mang hồ sơ đi nộp trực tiếp (in person) chứ không thể gửi bưu điện, hoặc qua công ty du lịch nhé, (có lẽ) vì một số sứ quán (như Pháp) còn lấy dấu vân tay và họ khoái chụp ảnh mình tại trận ở đó hơn là mình mang ảnh sẵn của mình đến.
Thế là chúng tôi chuyển phương án, nộp hồ sơ xin visa của Hà Lan vì: (1) tôi yêu các bạn Hà Lan, (2) xin visa của HL (và Ý) nghe đồn là dễ và (3) chúng tôi có thể mang hồ sơ đến nộp ở Lãnh sự quán (Consulate) Hà Lan ở Brisbane. Đồng thời, lịch trình của chúng tôi cũng phải đổi theo, đi một vòng tròn ngược lại, Hà Lan - Đức - Ý - Pháp, và đau thương nhất là phải ở các nước dài ngang nhau :((
Tôi cũng không rõ người ta sẽ theo dõi thời gian mình ở các nước kiểu gì vì đi qua biên giới đâu có ai kiểm tra hộ chiếu, và đôi khi trên tàu mình còn chẳng biết mình đã qua biên giới chưa. Theo lý thuyết thì khi bạn check in, check out khách sạn (kể cả motel), khách sạn sẽ phải tự động gửi danh sách và thông tin khách trọ cho cảnh sát, nếu bạn ở nhà người quen thì người đó theo luật sẽ phải đi báo cáo tạm trú cho bạn. Tuy nhiên tôi nghe mọi người bảo chưa thấy ai đi đăng ký tạm trú thế bao giờ và thời gian tôi ở Đức với gia đình chị gái cũng chẳng báo cáo với ai cả. Tôi chỉ cố gắng ở các nước xấp xỉ như nhau (3 nước kia tôi ở khách sạn) để sau này khi mình xin visa tiếp sẽ không có trục trặc gì.
Hồ sơ xin visa gồm có: (1 bản chính và 1 bản photo)
- Phí visa (không được trả lại nếu hồ sơ của bạn bị từ chối).
- Hộ chiếu còn hiệu lực cho đến ít nhất 3 tháng sau khi đi du lịch về.
- 01 giấy tớ nhận diện bản thân có ảnh (photo identification ấy). Họ thích nhất là bằng lái xe, thẻ an sinh xã hội, rồi mới đến thẻ sinh viên.
- Bản khai xin visa do chính tay bạn điền
- 2 ảnh 4x6. Tôi thấy Úc và mấy nước châu Âu quy định vô cùng nghiêm ngặt về thế nào là ảnh 4x6 hợp lệ. Các tiêu chí và ảnh mẫu (đúng chuẩn hay không đúng chuẩn) dán kín nửa bức tường cơ mà. Thế nên để cho tiện lợi và hiệu quả, bạn nên dùng dịch vụ chụp ảnh tại chỗ ở chỗ nộp hồ sơ, hơi đắt tí nhưng tránh dây dưa mất thời gian.
- Một phong bì bảo đảm có ghi sẵn địa chỉ và tem để họ gửi hộ chiếu về cho mình.
- Báo cáo tài khoản để chứng minh khả năng tài chính cho chuyến đi (nếu có thêm chứng minh thu nhập nữa thì càng tốt)
- Thư của cơ quan đồng ý cho bạn nghỉ đi chơi và tiếp tục cho bạn làm việc khi đi về/ Thư của trường xác nhận là sau khi đi chơi về bạn còn học tiếp ít nhất là 1 kỳ nữa.
- Xác nhận đặt chỗ khách sạn và vé máy bay khứ hồi cho toàn bộ chuyến đi. Nếu bạn ở nhà người thân hoặc bạn bè thì phải có thư mời của người đó.
Sau khi bạn nhận được thông báo (qua email) là hồ sơ của bạn đã được chấp nhận (approved) thì chỉ cần nộp thêm Bảo hiểm sức khỏe và vé máy bay nữa là xong. Lưu ý là Đức hoặc Ý sẽ bắt nộp luôn từ đầu cả bảo hiểm y tế và vé máy bay xịn nhé. Cái này không vấn đề gì với những người có hộ chiếu Úc, Mỹ.v..v... nhưng với hộ chiếu VN thì nguy cơ mất tiền không vì visa bị từ chối là hơi bị cao.
Sau khi tìm hiểu chán chê trên mạng và bạn bè, tôi tiến hành các tips thế này:
- Hồ sơ thật chuẩn, sắp xếp theo đúng thứ tự trong danh sách, để vào 1 folder 2 cánh, bản chính 1 bên, bản copy 1 bên.
- Tài khoản gom cho nhiều nhiều tiền 1 tẹo, ra vẻ ta đây dư giả lắm :))
- Khách sạn thì đặt cái ngon ngon, khoảng 80eu/ người/đêm. Nhớ chọn khách sạn nào có thể hủy phòng không mất phí 1 vài ngày trước ngày mình đến. ĐSQ họ chẳng quan tâm đến cái đấy đâu, chỉ xem mình có đặt khách sạn đàng hoàng không thôi. Trang mà bọn tôi dùng và thấy rất đáng tin cậy, trao đổi thông tin tốt là booking.com. Sau khi được approve 1 cái là chúng tôi hủy luôn suất 80eu ấy, đặt suất 30eu thôi. :)
- Tuy là đi 4 nước nhưng chúng tôi chỉ "khai" là đi mỗi HL và đặt vé khứ hồi đến và đi từ HLan. Tuy phải quay lại đấy để bay về Brisbane nhưng đỡ phải chứng minh lằng nhằng là nước này tôi ở chỗ này, tôi đi từ nước này sang nước kia bằng phương tiện này, vào ngày này, v.v...
- Ngoài các giấy tờ họ yêu cầu, tôi còn nộp kèm thêm 1 cái thư (cover letter) lâm li thống thiết nữa. Đùa vậy cho vui, thư đó tôi chỉ viết ngắn gọn (vì họ không có thời gian), giải thích vấn đề là tuy tôi học đã xong nhưng tôi chắc chắn sẽ về lại Úc, không "trốn" lại đó làm chi.
- Tôi còn nộp thêm cả hợp đồng làm việc của tôi với trường UQ nữa.
Tôi cũng không dám nói là nếu chỉ nộp những giấy tờ cơ bản họ yêu cầu thì sẽ khó khăn hay không được visa vì một số bạn tôi đều đã xin thành công (xin khi đang du học ở Anh) nhưng tôi nghĩ một khi quốc tịch của mình đã nằm trong danh sách xét duyệt lâu nhất thì mình càng "hỗ trợ" và thẳng thắn, tường minh bao nhiêu sẽ càng tốt bấy nhiêu.
Chúc mọi người sẽ có những khởi đầu tốt đẹp.
Khối Schengen bao gồm 25 nước thành viên (được gọi là các Schengen States): Áo, Bỉ, CH Séc, Đan Mạch, Estonia, Phần Lan, Pháp, Đức, Hi Lạp, Hungary, Iceland, Ý, Latvia, Lithuania, Luxemburg, Malta, Hà Lan, Na Uy, Ba Lan, Bồ Đào Nha, Slovakia, Slovenia, Tây Ban Nha, Thụy Điển và Thụy Sỹ (theo số liệu năm 2011)
Như vậy nếu bạn muốn đi bất cứ nước nào trong số các nước thành viên trên, bạn sẽ phải nộp hồ sơ xin visa Schengen trong vòng trước 3 tháng. Thời gian xét visa sẽ dao động trong khoảng 3 đến 4 tuần. Nguyên tắc là bạn ở nước nào lâu nhất trong hành trình thì phải xin visa ở Đại Sứ quán nước đó. Nếu thời gian bạn ở các nước xấp xỉ như nhau thì xin của nước bạn sẽ đến đầu tiên.
Hành trình của chúng tôi bao gồm Đức, Ý, Pháp, Hà Lan theo 1 vòng tròn. Đức là mục đích chính vì tôi thèm được ôm cu nhóc con chị gái tôi lần đầu tiên không thể tả được và nếu có thời gian thì mới lượn qua Bỉ với Luxemburg. Phương châm của tôi là đi du lịch để cảm nhận chứ không phải đi kiểu "Japanese travelers", sắp xếp lịch trình dày đặc, chạy sô 5,7 nước trong 1 tuần, kết cục là chỉ kịp lao xuống khỏi Metro, tách 1 kiểu ảnh ở chỗ này chỗ nọ rồi đánh dấu "xóa sổ" vào trong danh sách.
Với lịch trình như vậy, chúng tôi sẽ phải nộp hồ sơ xin visa ở ĐSQ Đức. Khổ nỗi ở Brisbane, chúng tôi sẽ phải bay đi Sydney để nộp hồ sơ trực tiếp, rồi nếu họ gọi phỏng vấn (mà 100% là các bác Đức bắt phỏng vấn rồi) thì lại phải bay 1 phát nữa đến diện kiến các bác. Hơn nữa nước Đức nghe đồn...khó tính, bay đi bay lại (lại đúng vào kỳ thi của chúng tôi) như vậy mà chẳng biết có xin được visa hay không. Lưu ý là bạn sẽ phải mang hồ sơ đi nộp trực tiếp (in person) chứ không thể gửi bưu điện, hoặc qua công ty du lịch nhé, (có lẽ) vì một số sứ quán (như Pháp) còn lấy dấu vân tay và họ khoái chụp ảnh mình tại trận ở đó hơn là mình mang ảnh sẵn của mình đến.
Thế là chúng tôi chuyển phương án, nộp hồ sơ xin visa của Hà Lan vì: (1) tôi yêu các bạn Hà Lan, (2) xin visa của HL (và Ý) nghe đồn là dễ và (3) chúng tôi có thể mang hồ sơ đến nộp ở Lãnh sự quán (Consulate) Hà Lan ở Brisbane. Đồng thời, lịch trình của chúng tôi cũng phải đổi theo, đi một vòng tròn ngược lại, Hà Lan - Đức - Ý - Pháp, và đau thương nhất là phải ở các nước dài ngang nhau :((
Tôi cũng không rõ người ta sẽ theo dõi thời gian mình ở các nước kiểu gì vì đi qua biên giới đâu có ai kiểm tra hộ chiếu, và đôi khi trên tàu mình còn chẳng biết mình đã qua biên giới chưa. Theo lý thuyết thì khi bạn check in, check out khách sạn (kể cả motel), khách sạn sẽ phải tự động gửi danh sách và thông tin khách trọ cho cảnh sát, nếu bạn ở nhà người quen thì người đó theo luật sẽ phải đi báo cáo tạm trú cho bạn. Tuy nhiên tôi nghe mọi người bảo chưa thấy ai đi đăng ký tạm trú thế bao giờ và thời gian tôi ở Đức với gia đình chị gái cũng chẳng báo cáo với ai cả. Tôi chỉ cố gắng ở các nước xấp xỉ như nhau (3 nước kia tôi ở khách sạn) để sau này khi mình xin visa tiếp sẽ không có trục trặc gì.
Hồ sơ xin visa gồm có: (1 bản chính và 1 bản photo)
- Phí visa (không được trả lại nếu hồ sơ của bạn bị từ chối).
- Hộ chiếu còn hiệu lực cho đến ít nhất 3 tháng sau khi đi du lịch về.
- 01 giấy tớ nhận diện bản thân có ảnh (photo identification ấy). Họ thích nhất là bằng lái xe, thẻ an sinh xã hội, rồi mới đến thẻ sinh viên.
- Bản khai xin visa do chính tay bạn điền
- 2 ảnh 4x6. Tôi thấy Úc và mấy nước châu Âu quy định vô cùng nghiêm ngặt về thế nào là ảnh 4x6 hợp lệ. Các tiêu chí và ảnh mẫu (đúng chuẩn hay không đúng chuẩn) dán kín nửa bức tường cơ mà. Thế nên để cho tiện lợi và hiệu quả, bạn nên dùng dịch vụ chụp ảnh tại chỗ ở chỗ nộp hồ sơ, hơi đắt tí nhưng tránh dây dưa mất thời gian.
- Một phong bì bảo đảm có ghi sẵn địa chỉ và tem để họ gửi hộ chiếu về cho mình.
- Báo cáo tài khoản để chứng minh khả năng tài chính cho chuyến đi (nếu có thêm chứng minh thu nhập nữa thì càng tốt)
- Thư của cơ quan đồng ý cho bạn nghỉ đi chơi và tiếp tục cho bạn làm việc khi đi về/ Thư của trường xác nhận là sau khi đi chơi về bạn còn học tiếp ít nhất là 1 kỳ nữa.
- Xác nhận đặt chỗ khách sạn và vé máy bay khứ hồi cho toàn bộ chuyến đi. Nếu bạn ở nhà người thân hoặc bạn bè thì phải có thư mời của người đó.
Sau khi bạn nhận được thông báo (qua email) là hồ sơ của bạn đã được chấp nhận (approved) thì chỉ cần nộp thêm Bảo hiểm sức khỏe và vé máy bay nữa là xong. Lưu ý là Đức hoặc Ý sẽ bắt nộp luôn từ đầu cả bảo hiểm y tế và vé máy bay xịn nhé. Cái này không vấn đề gì với những người có hộ chiếu Úc, Mỹ.v..v... nhưng với hộ chiếu VN thì nguy cơ mất tiền không vì visa bị từ chối là hơi bị cao.
Sau khi tìm hiểu chán chê trên mạng và bạn bè, tôi tiến hành các tips thế này:
- Hồ sơ thật chuẩn, sắp xếp theo đúng thứ tự trong danh sách, để vào 1 folder 2 cánh, bản chính 1 bên, bản copy 1 bên.
- Tài khoản gom cho nhiều nhiều tiền 1 tẹo, ra vẻ ta đây dư giả lắm :))
- Khách sạn thì đặt cái ngon ngon, khoảng 80eu/ người/đêm. Nhớ chọn khách sạn nào có thể hủy phòng không mất phí 1 vài ngày trước ngày mình đến. ĐSQ họ chẳng quan tâm đến cái đấy đâu, chỉ xem mình có đặt khách sạn đàng hoàng không thôi. Trang mà bọn tôi dùng và thấy rất đáng tin cậy, trao đổi thông tin tốt là booking.com. Sau khi được approve 1 cái là chúng tôi hủy luôn suất 80eu ấy, đặt suất 30eu thôi. :)
- Tuy là đi 4 nước nhưng chúng tôi chỉ "khai" là đi mỗi HL và đặt vé khứ hồi đến và đi từ HLan. Tuy phải quay lại đấy để bay về Brisbane nhưng đỡ phải chứng minh lằng nhằng là nước này tôi ở chỗ này, tôi đi từ nước này sang nước kia bằng phương tiện này, vào ngày này, v.v...
- Ngoài các giấy tờ họ yêu cầu, tôi còn nộp kèm thêm 1 cái thư (cover letter) lâm li thống thiết nữa. Đùa vậy cho vui, thư đó tôi chỉ viết ngắn gọn (vì họ không có thời gian), giải thích vấn đề là tuy tôi học đã xong nhưng tôi chắc chắn sẽ về lại Úc, không "trốn" lại đó làm chi.
- Tôi còn nộp thêm cả hợp đồng làm việc của tôi với trường UQ nữa.
Tôi cũng không dám nói là nếu chỉ nộp những giấy tờ cơ bản họ yêu cầu thì sẽ khó khăn hay không được visa vì một số bạn tôi đều đã xin thành công (xin khi đang du học ở Anh) nhưng tôi nghĩ một khi quốc tịch của mình đã nằm trong danh sách xét duyệt lâu nhất thì mình càng "hỗ trợ" và thẳng thắn, tường minh bao nhiêu sẽ càng tốt bấy nhiêu.
Chúc mọi người sẽ có những khởi đầu tốt đẹp.
Sườn sốt cam
Món ăn này vô cùng đơn giản. Nguyên liệu gồm có:
- 500g sườn non
- 2 quả cam (đừng nên chọn loại cam chua, nhưng cũng không cần ngọt quá) vắt lấy nước
- Đường, muối/hạt nêm, nước mắm, hạt tiêu, dầu ăn
- Hành tím, tỏi băm nhỏ
Đầu tiên là khoản ướp sườn. Đọc phần nguyên liệu chắc mọi người đều biết là ướp với những gì rồi nhỉ. Sườn + đường + muối + hạt nêm + nước mắm + hạt tiêu + dầu ăn + hành băm + tỏi băm. Nhưng bí kíp đây nhé.... khi ướp thịt hay cá (trừ thịt gà) mình thường cho 1 hoặc 2 thìa cà phê dấm trắng vào, thịt sẽ rất mềm và cá thì hết tanh. Chính vì thế mà ngay cả những món không cần vị ngọt, mình vẫn cho chút đường để trung hòa hết cái chua của dấm. Món sườn ướp này cũng vậy, mình cho 1 nắp dấm (bằng khoảng 2 thìa cà phê) vào. Xóc đều các thứ lên, để 10-15 phút cho ngấm.
Cho chút dầu ăn vào chảo, khi dầu ăn nóng già, đổ sườn đã ướp vào đảo săn. Khi miếng sườn đã không còn thịt đỏ nữa thì đổ nước cam vắt vào, đợi sôi thì vặn nhỏ lửa, để liu riu 15 - 20 phút. Khâu này bạn nên nếm lại xem nước sốt đã vừa chưa vì nếu cam hơi chua quá thì phải cho thêm đường, sao cho khi ăn chỉ thấy vị chủ đạo là mặn ngọt, với 1 chút vị chua và thơm thơm của cam thôi nhé. Chú ý là lúc nếm nên để hơi nhạt hơn so với miệng ăn vì đến khi sốt quánh lại, nước bay hơi hết sẽ vừa.
Thỉnh thoảng đảo qua cho sườn được đều màu và ngấm nước sốt. Sau khoảng 15- 20 phút liu ra liu riu, nước cam cạn thành dung dịch hơi quánh, miếng sườn có màu vàng nâu, mướt óng là được, chỉ còn dọn ra đĩa có trang trí 1 lát cam hoặc vài lát cà chua, dưa chuột là xong.
Mình mượn tạm cái hình trên Net cho đầy đủ tính chất minh họa nhé!
- 500g sườn non
- 2 quả cam (đừng nên chọn loại cam chua, nhưng cũng không cần ngọt quá) vắt lấy nước
- Đường, muối/hạt nêm, nước mắm, hạt tiêu, dầu ăn
- Hành tím, tỏi băm nhỏ
Đầu tiên là khoản ướp sườn. Đọc phần nguyên liệu chắc mọi người đều biết là ướp với những gì rồi nhỉ. Sườn + đường + muối + hạt nêm + nước mắm + hạt tiêu + dầu ăn + hành băm + tỏi băm. Nhưng bí kíp đây nhé.... khi ướp thịt hay cá (trừ thịt gà) mình thường cho 1 hoặc 2 thìa cà phê dấm trắng vào, thịt sẽ rất mềm và cá thì hết tanh. Chính vì thế mà ngay cả những món không cần vị ngọt, mình vẫn cho chút đường để trung hòa hết cái chua của dấm. Món sườn ướp này cũng vậy, mình cho 1 nắp dấm (bằng khoảng 2 thìa cà phê) vào. Xóc đều các thứ lên, để 10-15 phút cho ngấm.
Cho chút dầu ăn vào chảo, khi dầu ăn nóng già, đổ sườn đã ướp vào đảo săn. Khi miếng sườn đã không còn thịt đỏ nữa thì đổ nước cam vắt vào, đợi sôi thì vặn nhỏ lửa, để liu riu 15 - 20 phút. Khâu này bạn nên nếm lại xem nước sốt đã vừa chưa vì nếu cam hơi chua quá thì phải cho thêm đường, sao cho khi ăn chỉ thấy vị chủ đạo là mặn ngọt, với 1 chút vị chua và thơm thơm của cam thôi nhé. Chú ý là lúc nếm nên để hơi nhạt hơn so với miệng ăn vì đến khi sốt quánh lại, nước bay hơi hết sẽ vừa.
Thỉnh thoảng đảo qua cho sườn được đều màu và ngấm nước sốt. Sau khoảng 15- 20 phút liu ra liu riu, nước cam cạn thành dung dịch hơi quánh, miếng sườn có màu vàng nâu, mướt óng là được, chỉ còn dọn ra đĩa có trang trí 1 lát cam hoặc vài lát cà chua, dưa chuột là xong.
Mình mượn tạm cái hình trên Net cho đầy đủ tính chất minh họa nhé!
Nem hải sản
Mình vẫn nhớ như in cái cảm giác ngày (hơi) bé được theo mẹ đi dự đám cưới ở khách sạn Kim Liên, ăn nem hải sản. Ngày ấy còn chưa biết cái "kem" ngậy ngậy, ngon ơi là ngon ở giữa những cái nem vàng ươm, giòn rụm là mayonaise, chỉ biết rằng ăn hết cả xuất của mẹ, mình vẫn còn thòm thèm. Đúng là "vừa chạm đến môi đã trôi xuống cổ"!!!
Nem Kim Liên được làm bằng bánh đa nem miền Bắc, tẩm bột chiên xù nhưng mình không tín nhiệm các loại bánh đa nem mua ở Úc cho lắm nên mình cuốn bằng spring-roll pastry (loại vỏ bánh để cuốn nem Nhật, dày và dai hơn) cho chắc ăn. Hàng mẫu của mình đây. (Chưa thấy ai làm hoa cà chua xấu thế này)
Nguyên liệu để làm 20 cái nem hải sản gồm có:
- Tôm bóc vỏ, thái hạt lựu: 200g
- Thịt cua: 100g
- Mực thái hạt lựu: 100g
Mình chẳng có mực nên làm thịt cua tăng lên gấp đôi (200g), không thấy ảnh hưởng gì đến chất lượng nhé. Thịt cua của mình thật ra cũng không "xịn" lắm vì cua xịn thì đắt, lại thêm lười gỡ cua, thế nên mình mua 200g seafood highlighter (hay còn gọi là seafood sticks, ở Việt Nam gọi là thanh cua, chuyên để cuốn sushi) thái nhỏ để thay thế.
- 1 củ cà rốt thái sợi
- 1 củ hành tây thái sợi
- 2 muỗng to sốt mayonaise (không nên chọn loại mayonaise chua cả nhà nhé)
Cách làm:
- Thịt cua và tôm ướp với hạt nêm, hạt tiêu cho vừa ăn rồi cho vào chảo, đảo chín 90%. (1)
- Cà rốt, hành tây cho vào chảo, xào chín tái. Có thể thêm chút xíu muối. (2)
- Trộn đều (1) và (2) với mayonaise để tạo độ dính.
- Cuốn nem chặt tay vì nhân nem đã chín, khi rán sẽ không nở thêm nữa.
- Bắc chảo dầu nóng (dầu ngập nem), lửa hơn mức trung bình 1 chút, rán nem đến khi vàng đều thì gắp ra giấy thấm dầu rồi trình bày ra đĩa.
Nem hải sản nên ăn nóng với tương ớt chua ngọt (sweet chilly sauce) hoặc sốt mayonaise trộn sữa chua loãng. Một ưu điểm của món này đó là khi rán không "tỏa hương" ngào ngạt, bất diệt như nem thịt. Mọi lần mình làm nem thịt, dù vẫn rủ 2 bạn cùng nhà ăn cùng và các bạn ấy luôn tấm tắc khen ngon nhưng mình vẫn vô cùng lấy làm áy náy vì đã làm "thơm um" cả nhà lên. Thế mới có câu "ăn chơi thì phải chịu đựng"!!!
Nem Kim Liên được làm bằng bánh đa nem miền Bắc, tẩm bột chiên xù nhưng mình không tín nhiệm các loại bánh đa nem mua ở Úc cho lắm nên mình cuốn bằng spring-roll pastry (loại vỏ bánh để cuốn nem Nhật, dày và dai hơn) cho chắc ăn. Hàng mẫu của mình đây. (Chưa thấy ai làm hoa cà chua xấu thế này)
Nguyên liệu để làm 20 cái nem hải sản gồm có:
- Tôm bóc vỏ, thái hạt lựu: 200g
- Thịt cua: 100g
- Mực thái hạt lựu: 100g
Mình chẳng có mực nên làm thịt cua tăng lên gấp đôi (200g), không thấy ảnh hưởng gì đến chất lượng nhé. Thịt cua của mình thật ra cũng không "xịn" lắm vì cua xịn thì đắt, lại thêm lười gỡ cua, thế nên mình mua 200g seafood highlighter (hay còn gọi là seafood sticks, ở Việt Nam gọi là thanh cua, chuyên để cuốn sushi) thái nhỏ để thay thế.
- 1 củ cà rốt thái sợi
- 1 củ hành tây thái sợi
- 2 muỗng to sốt mayonaise (không nên chọn loại mayonaise chua cả nhà nhé)
Cách làm:
- Thịt cua và tôm ướp với hạt nêm, hạt tiêu cho vừa ăn rồi cho vào chảo, đảo chín 90%. (1)
- Cà rốt, hành tây cho vào chảo, xào chín tái. Có thể thêm chút xíu muối. (2)
- Trộn đều (1) và (2) với mayonaise để tạo độ dính.
- Cuốn nem chặt tay vì nhân nem đã chín, khi rán sẽ không nở thêm nữa.
- Bắc chảo dầu nóng (dầu ngập nem), lửa hơn mức trung bình 1 chút, rán nem đến khi vàng đều thì gắp ra giấy thấm dầu rồi trình bày ra đĩa.
Nem hải sản nên ăn nóng với tương ớt chua ngọt (sweet chilly sauce) hoặc sốt mayonaise trộn sữa chua loãng. Một ưu điểm của món này đó là khi rán không "tỏa hương" ngào ngạt, bất diệt như nem thịt. Mọi lần mình làm nem thịt, dù vẫn rủ 2 bạn cùng nhà ăn cùng và các bạn ấy luôn tấm tắc khen ngon nhưng mình vẫn vô cùng lấy làm áy náy vì đã làm "thơm um" cả nhà lên. Thế mới có câu "ăn chơi thì phải chịu đựng"!!!
Hậu "Me on ICTE - UQ Website"
Lượn qua facebook của mấy trung tâm tiếng Anh mới mở với khoản đầu tư khá là "chịu chơi", xem họ quảng cáo, xem họ tự lăng xê, tớ cũng "học hỏi" được ối "kinh nghiệm".
Kinh nghiệm to nhất là phải mặt dày mày dạn để tự lăng xê cho thật oách xà lách. Ví dụ, với một sự việc hết sức nhỏ nhoi, không nói lên cái gì về chất lượng đặc biệt của tớ như việc tớ có ảnh và testimonial trên trang web của UQ, nhất định tớ không được bỏ qua mà phí của, nhất định tớ phải ghi nhận thành tích to tát ấy của tớ, ít nhất là như thế này: (e hèm)
Cô Hương đã được đào tạo chính quy và là người Việt Nam duy nhất được đại diện phát biểu trên trang web của ICTE - UQ, một cơ sở đào tạo hàng đầu về Tiếng Anh và Phương pháp giảng dạy của Đại học Queensland, đại học nằm trong nhóm G8 các trường danh tiếng nhất ở Úc. Ngoài ra, ICTE còn là 1 trong 2 cơ sở được chỉ định chính thức tổ chức thi IELTS định kỳ ở Queensland, bang lớn nhất của Úc.
Hô hô, đấy, mọi người xem, tự nhiên tớ thành người khổng lồ, ứ còn là tớ giản dị, ngồi đây post công thức nấu ăn cho cả nhà nữa. Thế mới biết là ở đời cần phải biết critical thinking biết bao nhiêu, kẻo suốt ngày bị dân tình nó bịp.
Biết bao giờ đại đa số học sinh, sinh viên nhà mình biết critical thinking thật sự, biết phân biệt giữa value added và gimmick.
Theo wikipedia:
- Value added refers to "extra" feature(s) of an item of interest (product, service, person etc.) that go beyond the standard expectations and provide something "more" while adding little or nothing to its cost. Value-added features give competitive edges to companies with otherwise more expensive products.
- In marketing language, a gimmick is a unique or quirky special feature that makes something "stand out" from its contemporaries. However, the special feature is typically thought to be of little relevance or use. In marketing, product gimmicks are sometimes considered mere novelties, and not really that relevant to the product's functioning, sometimes even earning negative connotations.
Nếu mọi người tư duy kỹ một chút thì đã không có hàng nghìn người nhấn Like những trang web trung tâm ngoại ngữ kia và có lẽ khá nhiều trong số đó đã không đăng ký học với giá cắt cổ bởi mọi người sẽ biết rằng chức năng cốt lõi của một trung tâm ngoại ngữ là đào tạo ngoại ngữ nên value added chủ yếu phải là các buổi tư vấn về phương pháp học ngoại ngữ hay việc giáo viên trung tâm tham gia hội nghị quốc tế về giảng dạy chẳng hạn, chứ không phải việc trung tâm thường xuyên tổ chức đi hát karaoke, đi trượt cỏ (!!!!) Gì chứ đã dính đến đi chơi thì tớ đảm bảo là chẳng bạn nào đủ khả năng kìm nén cái nhu cầu phải trao đổi thông tin với tốc độ nhanh, khối lượng lớn bằng tiếng mẹ đẻ để mà ậm ừ nặn tiếng Anh ra mà pờ-rách-tít với chả pờ - rách -teo.
Thôi, làm ít dòng thế gọi là điểm qua tình hình thị trường, để biết "quân địch rất đông lại còn vô cùng hung hãn".
Kinh nghiệm to nhất là phải mặt dày mày dạn để tự lăng xê cho thật oách xà lách. Ví dụ, với một sự việc hết sức nhỏ nhoi, không nói lên cái gì về chất lượng đặc biệt của tớ như việc tớ có ảnh và testimonial trên trang web của UQ, nhất định tớ không được bỏ qua mà phí của, nhất định tớ phải ghi nhận thành tích to tát ấy của tớ, ít nhất là như thế này: (e hèm)
Cô Hương đã được đào tạo chính quy và là người Việt Nam duy nhất được đại diện phát biểu trên trang web của ICTE - UQ, một cơ sở đào tạo hàng đầu về Tiếng Anh và Phương pháp giảng dạy của Đại học Queensland, đại học nằm trong nhóm G8 các trường danh tiếng nhất ở Úc. Ngoài ra, ICTE còn là 1 trong 2 cơ sở được chỉ định chính thức tổ chức thi IELTS định kỳ ở Queensland, bang lớn nhất của Úc.
Hô hô, đấy, mọi người xem, tự nhiên tớ thành người khổng lồ, ứ còn là tớ giản dị, ngồi đây post công thức nấu ăn cho cả nhà nữa. Thế mới biết là ở đời cần phải biết critical thinking biết bao nhiêu, kẻo suốt ngày bị dân tình nó bịp.
Biết bao giờ đại đa số học sinh, sinh viên nhà mình biết critical thinking thật sự, biết phân biệt giữa value added và gimmick.
Theo wikipedia:
- Value added refers to "extra" feature(s) of an item of interest (product, service, person etc.) that go beyond the standard expectations and provide something "more" while adding little or nothing to its cost. Value-added features give competitive edges to companies with otherwise more expensive products.
- In marketing language, a gimmick is a unique or quirky special feature that makes something "stand out" from its contemporaries. However, the special feature is typically thought to be of little relevance or use. In marketing, product gimmicks are sometimes considered mere novelties, and not really that relevant to the product's functioning, sometimes even earning negative connotations.
Nếu mọi người tư duy kỹ một chút thì đã không có hàng nghìn người nhấn Like những trang web trung tâm ngoại ngữ kia và có lẽ khá nhiều trong số đó đã không đăng ký học với giá cắt cổ bởi mọi người sẽ biết rằng chức năng cốt lõi của một trung tâm ngoại ngữ là đào tạo ngoại ngữ nên value added chủ yếu phải là các buổi tư vấn về phương pháp học ngoại ngữ hay việc giáo viên trung tâm tham gia hội nghị quốc tế về giảng dạy chẳng hạn, chứ không phải việc trung tâm thường xuyên tổ chức đi hát karaoke, đi trượt cỏ (!!!!) Gì chứ đã dính đến đi chơi thì tớ đảm bảo là chẳng bạn nào đủ khả năng kìm nén cái nhu cầu phải trao đổi thông tin với tốc độ nhanh, khối lượng lớn bằng tiếng mẹ đẻ để mà ậm ừ nặn tiếng Anh ra mà pờ-rách-tít với chả pờ - rách -teo.
Thôi, làm ít dòng thế gọi là điểm qua tình hình thị trường, để biết "quân địch rất đông lại còn vô cùng hung hãn".
Me on ICTE - UQ Website
It was not until a few minutes ago that I found my testimonial on ICTE - UQ website for the teaching methodology course I took in 2008. How could it be? lol...lol...lol I remembered waiting and waiting for it to appear on the website for so long that I finally got bored and stopped. Now, as I am "wandering" around before I submit another testimonial - this time for school of economics - the 2008 testimonial IS there.
http://www.icte.uq.edu.au/emtp-participant-profiles
It's kinda funny to re-read what I told the marketing officer. How could I say such silly stuffs then? :))))
Phan Le Thanh Huong, Vietnam
http://www.icte.uq.edu.au/emtp-participant-profiles
It's kinda funny to re-read what I told the marketing officer. How could I say such silly stuffs then? :))))
Phan Le Thanh Huong, Vietnam
"The teaching style at ICTE-UQ is very inspiring. Being in a class with teachers from different countries and experiencing what the ICTE-UQ teachers do with their enthusiasm is really showing me how to teach a class of learners from different cultural backgrounds and how to best motivate their potential.
As a university English language teacher the EMTP program has provided me what I was looking for. I have had the opportunity to gain a greater understanding of the philosophy behind pedagogic issues and to look for practical ways to teach. I have gained a deeper understanding of teaching English. This program has been a positive life changing experience and confidence builder. I highly recommend it."
Melbourne - Great Ocean Road
Tôi muốn viết về khu trung tâm thành phố Melbourne, phố cảng Dockland, biển St Kilda, chợ Victoria, về ngày giảm giá Boxing day, về đêm pháo hoa rực rỡ đón giao thừa, về con sông Yarra với cây cầu và tòa nhà cao nhất Melbourne city đã từng là cảnh quay trong phim Ghost Rider. Rồi còn khu tưởng niệm lính Úc hi sinh trong chiến tranh được xây dựng hoành tráng ở một khu đất địa thế không thể đẹp hơn với lối kiến trúc khiến tôi liên tưởng đến một kim tự tháp Ai Cập. Rồi khu mua sắm tráng lệ Melbourne Central, khu mỏ vàng Ballarat, Bendigo... Nhưng tôi sẽ bắt đầu bằng tour Great Ocean Road ngày hôm nay của chị em tôi bởi tôi yêu màu xanh của biển.
Great Ocean Road là một con đường dài 243 km, uốn lượn dọc theo bờ biển phía Đông Nam của nước Úc, nối liền Melbourne với Sydney. Đi trên con đường ấy, du khách có tới hơn 2 tiếng đồng hồ để say đắm những vịnh biển được đại dương ôm trìu mến, lại vừa có thể đôi lúc đi giữa bạt ngạt rừng núi. Tôi mê mệt Great Ocean Road, bởi màu nước biển xanh trong thăm thẳm như ngọc bích với những con sóng lấp lánh ánh bạc, rất giống với Manly Beach của Sydney trong ký ức của tôi. Rồi những bờ cát mịn màng, rải rác những ghềnh đá được sóng biển chạm khắc tinh xảo, rất giống Sun Shine Beach của Queensland.
Hai trong số 12 Apostles nổi tiếng của Great Ocean Road:
Tôi chỉ ước chi mình có nhiều thời gian hơn để đứng ngắm nhìn lâu hơn nữa, để lưu vào ký ức của mình thêm những cảm xúc sâu sắc hơn chút nữa, chứ không chỉ vội vã chụp lấy vài tấm ảnh về lưu trong máy tính.
Tôi nghĩ lý tưởng nhất là bạn cùng bạn bè thuê một chiếc caravan lái đến Great Ocean Road và "neo" ở những điểm đẹp (scenic outlook) tổng cộng khoảng 2 ngày vì quả thật 1 ngày là quá ngắn, chưa kịp để bạn ngắm cho thỏa và suy nghĩ gì. Còn nếu đi xe coach theo tour du lịch thì bạn nhớ ngồi ở hàng ghế bên trái để ngắm nhìn cảnh biển, kẻo lại giống rất nhiều khách du lịch cùng đoàn với tôi, chỉ có thấy núi đá với rừng cây chẳng khác gì đường lên Ba Vì rồi ngủ gà ngủ gật tới 70% chuyến đi một cách lãng phí.
Tôi thấy lòng sảng khoái biết bao vì đã tận hưởng trọn vẹn đến từng giây phút, được thỏa sức ngắm nhìn những bức tranh thanh bình quá đỗi này.
Và tôi biết tôi đang vẽ lên bức canvas của cuộc đời mình những màu sắc, trải nghiệm và ký ức vô cùng tươi đẹp!
Melbourne - Hương tình yêu trong gió
Với tôi, Melbourne giống như một hoàng tử lai bởi sự sôi động cosmopolitan gấp 5 lần so với Brisbane, bởi nét cổ kính mê hoặc của những tháp chuông nhà thờ cao vút, bởi những tiếng lanh canh xe điện, tiếng vó ngựa kiêu kỳ trên phố giữa muôn vàn âm thanh và màu sắc khác nhau của một cuộc sống hiện đại đích thực.
Nhưng khoan hãy nói về những nét đối-lập-một-cách-chỉnh-thể ấy của Melbourne. Trong cái lạnh se se của một buổi sáng mùa hè (!!!!) đầy sương sớm và nắng óng (!!!!), bạn sẽ thấy trong lòng phơi phới như đang yêu bởi những làn gió mang hương thơm tinh khiết của hoa hồng. Romance is in the air theo đúng nghĩa đen của nó.
Khác với kiểu nhà Queenslander (gần giống như nhà sàn) ở Brisbane để làm dịu đi cái nóng của hơn 300 ngày nắng trong năm, những ngôi nhà gỗ xinh xẻo ở Melbourne nằm lúp xúp sau những khu vườn đầy lá biếc và hoa.
Nhà nào cũng trồng thật nhiều hoa, nhất là hoa hồng. Hoa hồng ở Melbourne to, đẹp mong manh mà hoang dại chứ không cứng còng , không gai, không hương như những bông hồng lai mà người ta vẫn chuyển về bán ở Hà Nội. Sáng sáng, dù vội vã đến mấy khi rảo bước ra sân ga, tôi cũng không thể không nao lòng trước những ngọt ngào quá đỗi như thế này.
Căn nhà gỗ em trai tôi đang ở là một căn nhà cực kỳ xinh đẹp. Tôi yêu những sáng được/bị đánh thức dậy bởi tiếng giày lộp cộp qua lại trên sàn gỗ của Laurrie, ông chủ nhà dễ mến. Tôi yêu cái giọng "Morninggg! Have a good day!" rất vui vẻ và đặc sệt âm Úc. Tôi yêu tiếng radio thoang thoảng suốt ngày từ chiếc cassette bé xíu ở góc phòng khách với những bản nhạc đồng quê thanh bình.
Romance is in the air!!! Tình yêu tràn ngập khắp không gian!!!
Nhưng khoan hãy nói về những nét đối-lập-một-cách-chỉnh-thể ấy của Melbourne. Trong cái lạnh se se của một buổi sáng mùa hè (!!!!) đầy sương sớm và nắng óng (!!!!), bạn sẽ thấy trong lòng phơi phới như đang yêu bởi những làn gió mang hương thơm tinh khiết của hoa hồng. Romance is in the air theo đúng nghĩa đen của nó.
Khác với kiểu nhà Queenslander (gần giống như nhà sàn) ở Brisbane để làm dịu đi cái nóng của hơn 300 ngày nắng trong năm, những ngôi nhà gỗ xinh xẻo ở Melbourne nằm lúp xúp sau những khu vườn đầy lá biếc và hoa.
Nhà nào cũng trồng thật nhiều hoa, nhất là hoa hồng. Hoa hồng ở Melbourne to, đẹp mong manh mà hoang dại chứ không cứng còng , không gai, không hương như những bông hồng lai mà người ta vẫn chuyển về bán ở Hà Nội. Sáng sáng, dù vội vã đến mấy khi rảo bước ra sân ga, tôi cũng không thể không nao lòng trước những ngọt ngào quá đỗi như thế này.
Căn nhà gỗ em trai tôi đang ở là một căn nhà cực kỳ xinh đẹp. Tôi yêu những sáng được/bị đánh thức dậy bởi tiếng giày lộp cộp qua lại trên sàn gỗ của Laurrie, ông chủ nhà dễ mến. Tôi yêu cái giọng "Morninggg! Have a good day!" rất vui vẻ và đặc sệt âm Úc. Tôi yêu tiếng radio thoang thoảng suốt ngày từ chiếc cassette bé xíu ở góc phòng khách với những bản nhạc đồng quê thanh bình.
Romance is in the air!!! Tình yêu tràn ngập khắp không gian!!!
Subscribe to:
Comments (Atom)











